CĂN TÍNH CƠ ĐỐC
Sứ quán của Nước Trời
Hội Thánh không phải là viện bảo tàng của quá khứ, mà là Sứ Quán của Nước Trời giữa lòng viễn xứ. Chúng ta không tồn tại để gìn giữ di sản cũ, nhưng để Đấng Christ được tôn cao và Tin Lành được phóng thích qua đời sống của một dân tộc đã được Ngài chuộc mua.
Tuyên ngôn bản thể Cơ Đốc
Nửa thế kỷ qua, cộng đồng viễn xứ chúng ta đã cố gắng gìn giữ những mảnh ghép của quê hương. Nhưng trong những năm tới, một câu hỏi sâu sắc hơn đang đòi hỏi lời đáp: Chúng ta hiện hữu để bảo tồn tiếng Việt, hay để rao truyền Ngôi Lời bằng chính tâm hồn người Việt — một tâm hồn đã được Đấng Christ tái tạo?
Chúng tôi từ bỏ sự an toàn của những ‘pháo đài văn hóa’ để dấn thân vào cuộc cải chánh linh hồn. Bởi lẽ, Hội Thánh không phải là viện bảo tàng của quá khứ, mà là Sứ Quán của Nước Trời giữa lòng viễn xứ. Tại đây, di sản không còn là xiềng xích của quá khứ, mà trở thành nhịp cầu đưa dẫn muôn nẻo đường tản lạc quy hồi nơi chân Thập Tự Giá. Thiên Kỳ không phải là một ốc đảo dân tộc; chúng tôi là Thân Thể của Đấng Christ, dùng chính tiếng nói và tâm hồn người Việt làm chiếc Bình Đất đơn sơ, hầu bày tỏ Báu Vật vĩnh cửu là Jêsus Christ cho một thế giới đang khát khao hy vọng.
Chúng ta không bảo tồn một di tích; chúng ta được kêu gọi phóng thích Tin Lành sống động. Bản thể của chúng ta không nằm ở nguồn gốc dân tộc, mà nằm ở Đấng đã chết và sống lại. Ngài chính là Sự Sống, là Quốc tịch, và là mục đích duy nhất của mọi sự chúng ta làm. Ngài là trung tâm, là đầu, và là Đấng trị vì tối cao của Sứ quán này.
Do đó, mọi hoạt động, mọi lời nói, mọi mối thông công tại Thiên Kỳ đều quy hướng về việc tôn cao vinh hiển Đấng Christ. Dẫu bằng giọng nói Việt Nam hay bất cứ ngôn ngữ nào, nguyện Chúa Jêsus được hiện rõ qua đời sống của một dân tộc đã được Ngài chuộc mua—những sứ thần của Thiên Quốc đang thực thi sứ mệnh giữa nhân gian.
Thiên Kỳ là nơi chúng ta Chiêm Ngưỡng Đấng Christ để rồi Sống Phúc Âm. Nguyện vinh quang thuộc về Ngài đời đời. Amen.
Ngắm Xem Vinh Hiển
Chúng ta ai nấy đều để mặt trần mà nhìn xem vinh-hiển Chúa như trong gương, thì hóa nên cũng một ảnh-tượng Ngài, từ vinh-hiển qua vinh-hiển, như bởi Chúa, là Thánh-Linh.
2 Cô-rinh-tô 3:18
Thách thức hiện trạng
-
Phụng sự Ngôi Lời, không bảo tồn văn hóa
Chúng ta từ bỏ việc tôn thờ văn hóa như một mục đích tự thân. Văn hóa và ngôn ngữ không phải là di tích để nâng niu, mà là chiếc bình đất đơn sơ dưới sự cai trị của Đấng Christ. Khi phục vụ Tin Lành, bản sắc Việt không mất đi mà được thánh hóa và kiện toàn trong ân điền. Chúng ta không giữ gìn quá khứ; chúng ta tận hiến nó cho Nước Trời, để Đấng Christ được tôn cao qua chính những gì Ngài đã ban cho chúng ta.
-
Hợp nhất hữu thể trong Không Gian Thứ Ba
Thiên Kỳ không xây nhịp cầu để kết nối hai thế hệ cách biệt; chúng ta mở ra một Sứ quán Nước Trời để tái hợp nhất họ thành một Người Mới trong Đấng Christ. Tại đây, truyền thống của cha ông và nhiệt huyết của tuổi trẻ không còn xung đột mà hòa quyện thành một thực tại Nhập thể dưới sự trị vì của Đấng Christ. Quá khứ thôi là gánh nặng, tương lai thôi là nổi loạn – tất cả đều quy về Ngài, Đấng làm cho mọi sự nên một.
-
Thẩm quyền tối cao của Sứ Quán
Chúng ta hiện diện không phải như những người tị nạn văn hóa luyến tiếc quá khứ, mà là những Sứ giả của Thiên Quốc mang thẩm quyền của Nước Trời vào giữa thành phố này. Thiên Kỳ tồn tại hoàn toàn vì lợi ích của cộng đồng viễn xứ, nhưng hành động bằng trọng lượng bản thể của công dân Nước Trời. Chúng ta không chỉ sống sót; chúng ta đang đại diện cho Vua của muôn vua, Đấng Christ – Đấng cai trị lịch sử và tương lai.